
Dê Tê thần ...
Kỳ trước: … Vượt cấm thành …Vạch cỏ tìm Rắn … Dê tế thần 1
Lục Minh còn nhớ ...
Mọi người im phăng phắc chờ nghe kế hay của Bác Trung . Tim chàng đập lên từng hồi…..
Bác phán tiếp:
- Lục Minh! Cháu sẽ đánh chiêu bất ngờ! Cháu được vinh hạnh là người vung kiếm đàu tiên!
Chàng tròn soe mắt! Tai chàng ù đi! Trời ơi chàng sẽ được giao trọng trách mở đầu cuộc nội loạn! …Mọi người chăm chú nhìn chàng… chờ chàng trả lời
Bác Trung chậm rãi giải thích:
- Ta nghe Tư Đen và em Đào nói cháu có tài phóng phi tiêu học từ bên Yên Quốc, nên ta giao cho cháu vào cung làm Thích khách!
Giết tên An Dương Vương Thục Phán cho Phục Lạc Bang Hội!
Trả thù cho Họ Hùng Vương!
Ông nội cháu NHư Hổ Lạc Tướng sẽ mỉm cười nơi suối vàng!
Tư Đen! Ngươi sẽ đi theo dẫn đường và hộ vệ cho Lục Minh.
Chàng nghe đến đó thì từ sau lưng một luồng khí lạnh buốt chạy xuống chân! Tuy là kiếm sĩ can đảm có thừa nhưng chàng đâu muốn làm “Kinh Kha 荊 軻 ” ra đi không có ngày về… Chàng còn yêu đời lắm và nhất là yêu em Đào.
Chàng than thầm “Thật là tiến thối lướng nan” Nhận thì chết mà từ chối trước mặt người đẹp không khác nào là mang tiếng hèn nhát còn làm sao mà cưới đuợc nàng Nữ hiệp xinh đẹp đáng yêu kia!
Bác Trung biết chàng còn lưỡng lự , bèn “động viên” tinh thần chàng:
“Cháu sẽ là “Kinh Kha xứ Lạc” nổi danh muôn đời… Hai ngươi (ý nói Tư Đen và Lục MInh) yên chí, khác với Kinh Kha ra đi không hện ngày về. Còn ta đã xếp đặt cả rồi cả rồi. Hai người sau khi thích khách thành công, phải bỏ chạy thật nhanh ra khỏi cung và đốt pháo lệnh báo tin cho ta ở ngoài.
Phục Binh của Phục Lạc Bang Hội sẽ nổi dậy bốn phía đánh vào….
Chúng ta sẽ đại thắng và không ai bị hy sinh hết! Công đấu sẽ về tay Lục Minh và Tư Đen!”
Thôi thì đã lỡ muốn làm “anh hùng”, chàng chỉ còn “ngậm bồ hòn” làm mặt hăng hái trả lời:
“Dạ cháu sẽ giêt tên Thục Phán cho kế thần của bác thành công!
Cho quân ta đại thắng! Hùng Vương thứ 19 vạn tuế! “
Em Đào nói:
- Còn con nữa ! Cho con theo!
Bác Trung hơi lưóng lự rồi lắc đầu:
- Ta đã tính là con theo ta cùng với Hai Búa đánh từ ngoài vào!.
Nhưng em Đào vẫn nằng nặc:
- Không! Con tuy là nhi nữ nhưng không thể chịu thua kém nam nhi! Cho con theo anh Minh và Tư Đen! Cha để con đi theo trợ chiến họ! Khí thấy Thục Phán bị lâm nạn, cung đình rối loạn thì con sẽ đốt pháo lệnh thay cho Lục Minh và Tư Đen, rồi chạy ra cửa nội thành chờ quân ta tiến vào để dẫn đường.
Sau một hồi qua lại, bác Trung cũng đành chiều con:
– Ta bằng lòng nhưng cả ba phải bảo trọng và cố giúp đỡ lẫn nhau.
Sau đó cả bọn cùng uống với Bác Trung một chén rượu rồi chia tay. Lúc gần chia tay chàng đã rụt rè xin:
- Thưa bác Trung, bác cho phép cháu đi cùng với em Đào ngày mai vào thành …xem phố phường ngày hội ….trước khi mình hành động!Nàng còn đang phân vân, cúi đàu e lệ thì Bác Trung đã vui vẻ nói:
- Được! Được! Hai con chiều mai đi trước, vào thành Cổ loa, đi chơi với nhau cho thoải mái… Hai con là con cháu Lạc Tướng luôn tiện hiểu biết nhau thêm …Tốt lắm ! Tốt lắm!… Nhưng nhớ không được uống rượu để lấy sức hành động lúc tối. Hai Búa ngươi đi theo để bảo vệ cho Tiểu thơ và Công tử, rồi sau đó đến chỗ hẹn với ta. Còn Tư Đen cầm lấy năm lạng vàng này mà mua sắm! Nhưng nhớ đừng ham vui mà quên đại cuộc …
Thế là trước khi đi thích khách, chàng đã được cùng em Đào dạo chơi trong hàng phố Cổ Loa ngày hội Trung Thu dù rằng có “con kỳ đà cản mũi” Hai Búa léo đẽo đi theo sau! … Ôi thật là vui sưóng!” ![]()
Nghĩ đến giây phút cùng nàng dạo chơi lúc chiều, Lục Minh cảm thấy khỏe hẳn lên… chàng lết nhanh thêm về phia trước.
Nhưng “Mưu sự tại nhân thành sự tại thiên”, Thục Phán khống chêt, cuộc nổi dậy bị tịt ngòi. Bây giờ chàng lang thang một mình, thưong tích đày mình nơi xứ lạ quê người. Tư Đen và em Đào cũng không biêt sống chết ra sao. Chàng tự nhiên thấy hối hân vì hành động của mình, thay vì đi dạo phố vơi em Đào tự dưng lại lâm vào cảnh này, thật là sống dở chết dở …
Rồi tiếng nói của lý trí chợt vang vang với nhiều câu hỏi:
Tại sao Bác Trung lúc đàu không cho em Đào đi theo?
Tại sao “ông ta” lại cho Tư Đen năm lạng vàng?
Sao ông ta lại cho phép chàng đi dạo chơi với em Đào?…. Ông ta biết đi là chêt mà!
![]()
Đúng rồi, Văn Trung muốn bắt chước Thái Tử Đam, cung phụng kiếm sĩ Kinh Kha trước khi sang Tần thích khách Tần Hoàng.Ông ta dùng em Đào để dụ chàng!
Ông ta biết mình ra đi không hẹn ngày về, nên cho một chút ân huệ!
Đó chỉ là nắm cỏ non cuối cùng trước khi con dê bị đem làm thịt để tế thần….
Kinh Kha ra đi vì muốn trừ bạo chúa Tần Hoàng… còn mình ? …Đánh cho ai?”
![]()
Giờ đây thì tiếng nói của con tim lại lấn lướt…Hình ảnh buổi dạo chơi với nàng vẫn còn in đậm trong tim chàng. Nụ cười ánh mắt của em Đào hiện lên khi tỏ khi mở trong trí chàng chàng nhủ thầm:
“…Vâng!… Mình làm thích khách chỉ vì yêu nàng…
Nàng là một nữ nhi anh hùng thì ta phải theo thôi …
Ta là một kiếm sĩ đa tình trên đời này …
Em Đào ơi!
Anh đã làm tất cả là vì em!
Dù rằng có phải làm con Dê Tế Thần cho cha em hay cho Phục Lạc Bang Hội!
Anh yêu em muôn vàn…”.
Thơ rằng:
Yêu nàng chàng cố làm quen
Đâu ngờ lại phải bôn chen đoạn trường
Cha nàng mưu chuyện máu xương
Vì yêu nhắm mắt lên đường xuất chinh
Đêm thân vào chốn đao binh
Thân này chẳng tiếc, si tình đam mê
Dẫu cho nguy hiểm trăm bề
Yêu nàng nhắm mắt làm dê tế thần
Vết thương đau buốt nơi chân kéo chàng về thực tại… Nó nặng hơn là chàng nghĩ…Dù chàng đã xiết khăn buộc thật chắt chỗ tên cắm vào ….Vết thương vẫn rỉ máu nấy giờ!.
Chàng lẩm nhẩm:
“Chết rồi mât máu nhiều quâ! Ta chắc chết thôi! …Em Đào ơi! Em ở đâu? Không biết em ra sao? cả Tư Đen nữa không biết có chạy thoát không? …Dù ta có chết cũng không nhắm mắt được! Mình phải cố sống trở về tìm Văn Trung để báo tin, may ra ông ta còn có cách cứu họ được… ” .
Chàng đi thêm một lúc, thì thấy một tiệm ăn lớn! Ngoài treo cái phưón với đèn lồng màu đỏ “Hồng Mộng Ngũ Tinh Đại Tửu Lầu“.
Lục Minh nhủ thầm
“Cái tên này nghe quen quá …Nhớ rồi… Nguyệt Quế môn Sinh... Danh Danh Tiên Sinh có hẹn ta nơi đây… Trời ơi! …Sao mệt quá thế này! Cố lên Lục Minh! Cố lên….ta phải sống! ” ![]()
Chàng ngày càng khát nước, môi khô lại, …Chàng đã mất quá nhiều sức rồi … Mắt hoa… Mặt tái dần … Chàng cố vận hêt sức tàn lết đến gần một bụi cỏ … Nhưng càng lúc chàng càng yếu dần, mồm làm nhảm không ra tiếng nữa … ![]()
Lục Minh gục xuống … nắm xấp không còn biêt gì nữa ….máu ở chân chẩy ra nhỏ giọt xuống đất thành một vũng …. ![]()
Số mạng Lục Minh ra sao ? Đón xem kỳ tới !
…. Xin xem hồi sau phân giải
Co author this post:
Fotos: belong to their owner
Reference:
Sau bức màn the [82]
Thích Khách buổi dạ yến [83]
Vờn lá bẻ Mai [84]
Sao mà ngủ được? [85]
Vượt cấm thành [86]
Vạch cỏ tìm Rắn [87]
Dê Tế Thần 1 [88]
_________________
Novel: Móng rùa thành Cổ Loa
Author: Vuong Tzu
Language: Vietnamese
© Copyright 2010 -2011 by Dr. The Anh Vuong, Bielefeld, Germany. All rights reserved

Té ra dê cũng khờ khạo như cừu non & chàng thì lụy tình không kém chi nàng !!!
Bởi: MPVH via Face book ngày Tháng Mười 30, 2011
lúc 12:01 Chiều
Suýt nữa tôi bỏ qua hồi Tráng sĩ liều mình cứu Mỹ nhân:



Vào những khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc , hình ảnh buổi chiều bên nàng như đậm nét hơn , nó thôi thúc chàng nhanh chân tìm người cứu nguy cho người thương.
Và một hình ảnh khác cũng thật đẹp để kết thúc : máu chàng chảy & chàng gục xuống …
Lởn vởn trong đầu người đọc hình ảnh đóa hồng màu đỏ máu của Oscar Wilde.
Ôi tình si!
Bởi: MPVH via Face book ngày Tháng Mười 30, 2011
lúc 6:07 Chiều
Lão Vương ơi!Nghe lời Ông tôi đã chuẩn bị cây đàn tỳ- Bà để chiêu đải cho chiến thắng…





ai ngờ đâu tráng sỉ Lục-Minh ôm chân máu trở về,thôi thì tôi tạm ôm cây đàn”tỳ Em”cho đở buồn thôi….
Trên đời nầy chỉ có những người có trái tim khô khan mới không xúc động trước hương sắc mỹ nhân….
Riêng Hoàng Phú nầy,khi được yêu thật sự rồi thì hành động nào có ý nghĩa cao đẹp thì …..ta thà chết chứ…không chịu hy-sinh
ngu gì …chết đi rồi cũng có “thằng cha”khác vô chiếm chổ của mình thì sao?
….Dại dột như vậy…chưa phải là anh hùng……
Tôi bị “tẩu hỏa nhập ma”rồi,mấy tuần lể nầy cứ lo nhạc cho Nô-En và Tết…cho nên “cái đầu”bây giờ có vấn đề rồi….Xin thứ lổi…thứ lổi……
Hoàng Liệt-Lão-Hóa.
Bởi: Hoàng-minh-Phú. ngày Tháng Mười Một 2, 2011
lúc 2:34 Chiều
KT xin được phân tích bài viết trên làm 2 phần.




1) Thời xưa đến nay anh hùng khó qua ải mỹ nhân. Bởi vậy phụ nữ đẹp thường bị mang ra làm vật hy sinh cho cha và anh.
Cũng có loại phụ nữ đẹp “hữu sắc, vô tài, vô đức” thì sẽ làm đàn ông nước mất nhà tan.
Theo KT, thì khi biết mình đẹp thì nên càng trao dồi đức và tài nhiều hơn, để tránh đi cảnh bị mang ra làm vật hy sinh và vô tình hoạc cố tình dùng săc để cám dỗ anh hùng vô tội.
Em Đào thuộc loại hữu sắc, vô tài, vô đức.
2) Nói về đàn ông thì cũng nên trao dồi đức tính của mình. Phải giữ lòng trong sạch. Không nên vì nhan sắc và dục vọng rồi quên đi đạo đức và sự nghiệp. Đó mới gọi là anh hùng.
Lục Minh có thật là anh hùng còn phải xét lại.
Chúc Vương huynh luôn thành công trong công viết múa bút nhé!
Bởi: KT ngày Tháng Mười Một 2, 2011
lúc 6:03 Chiều
@KT: Phân tách thật tuyệt vời!


@HP: Quan niệm của Lão Đại dung là “tri thiên mệnh”
@MPVH: cám ơn bạn đã thưởng thức “bức tranh romantic đẫm máu và đau khổ”
@all: Cám ơn các bạn nhé. Hẹn gặp kỳ tới …
Bởi: Vuong Tzu ngày Tháng Mười Một 3, 2011
lúc 5:50 Chiều